Thursday, May 30, 2013

Gia Sư Môn Văn Cho Học Sinh Cung Cấp Bởi Agola Việt Nam

Trung Tâm Gia Sư Văn Agola


Trung Tâm Gia sư AGOLA VIỆT NAM với đội ngũ thầy cô giáo giỏi chuyên môn, giàu kinh nghiệm luôn là địa chỉ tin cậy cho các bậc phụ huynh gửi gắm niềm tin. Tự hào với đội ngũ gia sư văn hùng hậu đạt nhiều thành tích cao trong các kỳ thi lớn như học sinh giỏi quốc gia môn văn..với kinh nghiệm và năng khiếu viết văn các bạn còn tham gia viết bài cho nhiều mặt báo mạng nổi tiếng xin kể đến như Kenh14.vn, 24h.com.vn, vneconomy .. chúng tôi xin cam kết sẽ mang đến cho quý khách hàng dịch vụ gia sư văn chất lượng tốt nhất trên toàn quốc.
Môn văn là môn học suyên suốt trong 12 năm học và hình thành nên cá tính, thẩm mỹ ,khả năng cảm thụ cuộc sống của các em. Tầm quan trong của nó với học sinh còn cao hơn nhiều so với các môn học khác vì mang tính thực tiễn khá cao, một môn học mang tính trừu tượng nhưng lại được áp dụng vào cuộc sống, điều này không phải ai cũng hiểu được. Thêm nữa cơ chế giáo  dục áp đặt được sử dụng rộng rãi hiện nay đã giết chết cái gọi là cảm hứng văn học của học sinh
Trước đây, do cuộc sống của con người cũng như các kỹ năng làm việc còn đơn giản và thay đổi rất chậm, phương pháp giáo dục áp đặt có những ưu thế của nó. Ngày nay thế giới đã khác, đòi hỏi một phương pháp giáo dục khác.
Nhưng phương pháp giáo dục chưa phải là tất cả, và thậm chí chưa phải là nguyên nhân quan trọng nhất. Cốt lõi của vấn đề, theo tôi, là quan niệm lạc hậu của chúng ta về bản chất của văn học.
Mặc dù ít khi nói thẳng ra, nhưng trong quan niệm của đại đa số các nhà giáo, nhà văn và cả các nhà phê bình, tác phẩm văn học là một sản phẩm được quyết định hoàn toàn bởi văn tài của tác giả, kẻ đóng vai trò của Thượng Đế trong quá trình sáng tạo.
Quan niệm này dẫn đến việc coi người cảm thụ là một đối tượng độc lập, còn cái hay cái đẹp trong tác phẩm văn học như một chiếc bánh đã cắt sẵn. Học sinh của chúng ta cảm thụ một cách máy móc theo nhưng gì được dạy, được học trên lớp mà không có cá tính trong thế giới quan của mình
Chính với quan niệm như vậy mà các nhà văn vẫn tuyên bố: “Thời gian là vị quan tòa công bằng nhất”, không biết rằng mình đang tự lừa dối mình. Chính vì quan niệm như vậy mà ở nhà trường hiện nay đang tồn tại một thứ gọi là barem để chấm tập làm văn. Một bài làm tốt muốn được điểm cao là phải liệt kê đủ các ý mà thầy cô đã dạy
Cũng chính vì quan niệm như vậy, người ta không ngớt than phiền về sự thoái hóa văn hóa đọc của lớp trẻ, không biết rằng lời than phiền như vậy đã được lặp đi lặp lại hàng ngàn năm mà loài người vẫn không ngừng tiến lên. Thật ra những cuốn sách hay vẫn được bạn đọc săn lùng, cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm là một ví dụ.
Cô học sinh Chu Thùy Anh đã viết rất chính xác: “Quan niệm đạo đức còn thay đổi từng ngày, nhưng quan điểm đạo đức trong một tác phẩm văn học lại phải giữ nguyên và trường tồn qua hàng thế kỷ!”.
Thực ra, từ lâu, người ta đã nhận thấy rằng văn học không phải là một sản phẩm với những đặc điểm xác định, mà là một quá trình – quá trình tương tác giữa tác giả, người đọc, thực tại lịch sử và ngôn ngữ. Trong quá trình này, tác giả không phải là kẻ quyết định tuyệt đối, và người đọc cũng không phải là kẻ thụ động.
Mặt khác thực tại lịch sử và ngôn ngữ cũng không ngừng thay đổi và phụ thuộc vào tác giả và người đọc. Giá trị của tác phẩm không bất biến. Ngay cả các kiệt tác, các điển phạm trong một nền văn học cũng là những sản phẩm lịch sử, được một cộng đồng người lựa chọn cho những yêu cầu lịch sử, vì thế cũng thay đổi cùng với thời gian.
Những điều trên đây ngụ ý rằng sẽ hoàn toàn sai lầm nếu chúng ta đòi hỏi các em cảm nhận một tác phẩm theo cách chúng ta cảm nhận. Một giờ dạy văn thực sự phải nhằm gợi hứng và bằng nhiều cách chuẩn bị cơ sở (ngôn ngữ, văn hóa, lịch sử…) để các em chủ động khám phá cái hay và cả cái dở của tác phẩm chứ không thể là sự truyền thụ thông tin.
Đơn giản là không có cái đẹp phổ quát và sự cảm nhận cái đẹp không thể có được thông qua truyền thụ thông tin đơn thuần. Nếu để ý, chúng ta thấy phần lớn các học sinh giỏi văn trong nhà trường không trở thành nhà văn, hay thậm chí không còn giữ được tình yêu với văn chương.
Lý do rất đơn giản: một bộ phận lớn các học sinh này thường là những em ít cá tính, dễ bị uốn nắn, viết những bài văn theo mẫu, nhờ đó được coi là “trò ngoan” và được điểm cao. Trong khi đó, những em có cá tính độc đáo, không chịu theo khuôn phép thẩm mỹ trường ốc, tuy không được coi là học sinh giỏi, lại có nhiều cơ hội tiếp cận cái đẹp văn chương hơn.
Viết đến đây tôi lại nhớ đến ví dụ của Chu Thùy Anh: Trong kỳ thi học sinh giỏi thành phố Hà Nội, đề bài yêu cầu phân tích hai khổ trong bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” của Huy Cận. Một học sinh không thuộc bài thơ ấy, nhưng may mà đề thi in đủ hai khổ thơ.
“Và sau khi phân tích một cách say sưa hai khổ thơ mà mình chưa thuộc một chữ, học sinh ấy được giải nhất văn thành phố Hà Nội! Có người bảo may, người bảo ghép nhầm phách.
Chẳng ai bảo môn văn cần cái mới, cái lạ. Và giữa tập bài đầy những ý tưởng được đúc kết bởi các vị tiền bối và viết ra bởi nét chữ học sinh thì cách cảm của một học sinh chưa được định hướng có thể là lạ lùng, và nhờ thế, hấp dẫn hơn; nhờ thế, dễ được giải hơn”.
Vậy không học lại hơn có học ư? Không phải vậy. Cô học sinh trung học này quả đã nhìn thấy điều rất nhiều bậc cha chú của cô không nhìn thấy: mục đích học văn không phải là để phân tích lại những bài thơ đã được thầy phân tích, mà là để phân tích những bài thơ mới được đọc lần đầu.
CHUYÊN:
Dịch vụ gia sư văn tận tâm, chuyên nghiệp hàng đầu Việt Nam
Đội ngũ gia sư chất lượng cao được chúng tôi kiểm tra thường xuyên,
Kỹ năng chuyên sâu và khả năng sư phạm được bảo đảm!
Cam kết chất lượng giảng dạy của gia sư

0 comments:

Post a Comment

| Blogger Templates
Scroll To Top